Featured

THẬT BẠI THỰC SỰ CỦA TUỔI TRẺ LÀ GÌ?

Tuổi trẻ đáng giá nhưng cũng có thể trở nên vô nghĩa nếu không biết trân trọng

Năm tôi 18 tuổi, khi vừa đỗ đại học, khát vọng cháy bỏng của tôi là trở thành một thủ lĩnh trong câu lạc bộ tôi tham gia và đến khi tôi đạt được khát vọng ấy, chuyện gì đã xảy ra? Tôi từ bỏ vị trí tôi đã mất một năm để có được chỉ trong 6 tháng đương nhiệm vì khi đó, tôi tìm được mối quan tâm khác: công việc bán thời gian.

Tôi đã từng ước được làm trong khách sạn sang trọng bậc nhất Hà Nội từ khi còn là một cô sinh viên năm nhất, và đến khi tôi đặt chân được vào ước mơ đó, tôi lại từ bỏ chỉ sau ba tháng để chuyến sang một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ và có nhiều thứ thú vị hơn đối với tôi khi ấy.

Năm tôi 19 tuổi, tôi đã từng thầm yêu một người trong suốt hai năm, mối tình đầu khi tôi biết thực sự tình yêu là gì. Tôi ôm giữ hình tượng đó trong lòng dù người đó có phũ phàng từ chối tình cảm với tôi như thế nào. Để rồi một thời gian ngắn trôi đi, khi nhắc đến người đó, tôi không còn cảm thấy rung động hay bồi hồi, thậm chí cũng chẳng hiểu vì sao mình lại ôm giữ giấc mộng tình yêu trong một thời gian lâu như vậy.

Tình yêu hay đơn giản chỉ là khát khao được một ai đó yêu thương???

Suốt bốn năm học đại học và cho đến tận khi ra trường, ao ước lớn nhất của tôi là được đi du học. Tôi vừa học vừa làm, hi sinh cả đời sinh viên để có một thành tích hạng ưu với hi vọng rằng có một ngôi trường nào đó ở xứ châu Âu xa xôi có thể thấy được tài năng của tôi mà cho tôi một suất học bổng, nhưng rồi thời gian trôi đi, tôi vẫn ngồi đây mà chẳng trở thành một cô du học sinh như mình mong muốn. Tôi đã từng tự hỏi tại sao lại như vậy, tại sao tôi lại không có một cơ hội như vậy? Và rồi tôi nhận ra một sự thật, có thể đau lòng nhưng tôi bắt buộc phải chấp nhận rằng tôi không đủ kiên trì để theo đuổi nó đến cùng, và rằng NÓ KHÔNG PHẢI LẼ SỐNG CỦA TÔI.  

Ở tuổi 24, tôi hoang mang giữa lựa chọn tình yêu và sự nghiệp. Anh xuất hiện khi tôi không có một sự chuẩn bị, để rồi trong phút chốc khờ dại của một trái tim đang yêu, tôi đã định hi sinh cả sự nghiệp của mình chỉ để ở cạnh anh. Nhưng người ta nói người tính không bằng trời tính, người tôi từng coi là cả bầu trời ấy cũng chỉ ở bên cạnh tôi vài tháng ngắn ngủi, để rồi tôi lại tiếp tục trở lại với vòng quay sự nghiệp riêng mình.

Có người nói, tuổi trẻ là thứ quý giá nhất của cuộc đời. Tuổi trẻ chỉ có một lần trong đời. Nhưng mấy ai không ôm giữ hai chữ “tiếc nuối” về một thời bồng bột, về một thời chông chênh ấy. Nhiều người nói, khi còn trẻ, ta có quyền thất bại, thất bại càng đau, trưởng thành càng lớn. Nhưng nếu thất bại liên tiếp thì có lẽ ta nên xem xét lại chính bản thân mình, là do tuổi trẻ thiếu kinh nghiệm hay do bản thân mu muội chẳng tìm được đích của phía cuối con đường cuộc đời mà mình muốn hướng đến.

Gần đây, tôi có hỏi ý kiến anh trai tôi về việc tôi có nên nghỉ việc để theo đuổi đam mê của mình đó là khởi nghiệp kinh doanh với cà phê. Anh tôi hỏi tôi đã có kế hoạch gì cho nó chưa và nếu tôi làm thì bao lâu setup xong quán Nhưng có một câu hỏi của anh đã xoáy sâu vào tâm can tôi: “Nếu thực sự em đam mê nó đến mức ám ảnh, sao em sợ nghỉ việc?”. Anh tôi là người dày dặn kinh nghiệm thương trường, cũng đã trải qua đủ để hiểu được tuổi trẻ như tôi đang trải qua điều gì.

  • Tầm nhìn trong cuộc sống của em là gì?

Tôi hơi giật mình khi nghe câu hỏi đó vì tôi CHƯA BAO GIỜ nghĩ về nó. Tầm nhìn của cuộc sống ư?

  • Em muốn có cuộc sống như thế nào sau này? Em muốn có một gia đình như thế nào? Em đã bao giờ nghĩ đến nó chưa?

Lúc này, thú thực rằng, tôi chỉ biết câm lặng vì những câu hỏi ấy, không phải tôi không nghĩ đến nhưng chưa bao giờ thực sự coi nó là điều gì đó quan trọng.

  • Tuổi trẻ như bọn em sai lầm ở một chỗ, sống và chạy theo mục tiêu. 90% số người thất bại là do đặt ra mục tiêu và cố gắng đạt được nó, để đến khi không đạt được lại quay ra thay đổi mục tiêu. Hôm nay em được tăng lương, em thấy vui 1,2 ngày rồi em sẽ lại thấy đó là điều hiển nhiên, rồi em sẽ lại đặt mục tiêu một mức lương khác cao hơn, như vậy cả đời em sẽ chỉ như leo một cái thang không điểm dừng. Như vậy liệu em có hạnh phúc? Có nhiều người ngoài kia giàu có hơn anh, thành đạt hơn anh nhưng liệu họ có hanh phúc như anh? Khi người ta đạt đến đỉnh cao của tiền tài danh vọng, người ta sẽ lại tìm kiếm những đỉnh cao khác và như vậy hành trình kiếm tìm của em sẽ không bao giờ dừng lại. Tầm nhìn cuộc sống của anh là có được mức thu nhập khá, đủ để cả gia đình có thể du lịch 1 năm 3,4 lần, sự ổn định của gia đình là điều anh luôn đặt lên hàng đầu. Người có tầm nhìn trong cuộc sống, họ sẽ không bao giờ gục ngã trước những thất bại tạm thời và luôn biết điểm dừng. CÒN NGƯỜI CHẠY THEO MỤC TIÊU SẼ LUÔN LÀ NÔ LÊ CỦA CUỘC SỐNG. Trước khi em nghĩ đến việc khởi nghiệp hay nghỉ việc, hãy xác định rõ, em muốn có một cuộc sống như thế nào, mức thu nhập ra sao, gia đình thế nào. Sau đó, tự em sẽ có câu trả lời. NÊN NHỚ, MUỐN THUỘC VỀ 10% NGƯỜI THÀNH CÔNG, EM PHẢI LÀM ĐIỀU KHÁC BIẾT SO VỚI 90% THẤT BẠI NGOÀI KIA.

2025 – Năm mà ông trời ưu ái cho tôi

Ngày đầu tiên của năm mới, có lẽ giờ nhiều người đang quây quần bên gia đình, đi trốn ở phương xa, để tìm cho mình một khoảng lặng bình yên sau cả năm trời bận rộn. Tôi thì khác một chút, xin phép gia đình để mình được một mình, để có thể ngẫm nghĩ tất cả những sự việc, những niềm vui nỗi buồn, những lần cười, những lần khóc của mình trong suốt năm vừa qua, và tôi biết ơn vô cùng vì 2025 là năm tôi cảm thấy mình cười nhiều hơn, bình yên hơn, nhẹ nhàng hơn, và tôi hiểu, ông trời đã đặc biệt gửi gắm những điều đẹp đẽ dịu dàng ấy để hàn gắn những vết nứt mà tôi chưa thể liền lại.

2025 không phải năm bứt phá về công việc, không đạt quá nhiều thành tựu rực rỡ, nhưng là năm của sự nhìn lại, sự thấu hiểu, sự tự soi chiếu mình. Chưa bao giờ, tôi muốn tìm hiểu chính mình nhiều đến như vậy. Tôi bắt đầu đi tìm lời giản cho từng nỗi buồn, cho từng sự tủi thân, cho những lúc cáu không kiểm soát, thậm chí thứ mà tôi tin tưởng nhất là công việc – nơi mà tôi nghĩ mình hoàn hảo nhưng rồi chợt nhận ra, việc tôi mãi xoáy sâu vào công việc chỉ để lấp đầy những khoảng trống mà tôi không chịu thừa nhận. Tôi bắt đầu học cách hiểu người khác, bắt đầu chịu ngồi xuống lắng nghe những lý do mà trước kia tôi sẽ không có nhu cầu để hiểu, bắt đầu học cách thương lấy khiếm khuyết của người khác và chấp nhận cả những khiếm khuyết của bản thân.

2025 – năm của gia đình. Tôi bắt đầu dám đối diện với những hiểu lầm, với sự trách móc của đứa trẻ năm nào mà tôi đã cố tình trốn tránh, để lắng nghe, để giải thích với đứa trẻ đó vì sao nó lại cảm thấy tổn thương, và bố mẹ nó cũng chỉ là yêu thương nó không giống như cách đứa trẻ ấy mong muốn. Tôi bắt đầu kiên nhẫn hơn, và tôi cũng vui mừng nhận ra, bố mẹ tôi cũng bao dung hơn với sự vô ý vô tâm của cô con gái này. Nhìn một khía cách tích cực, có lẽ chưa bao giờ tôi từng nghĩ mình lại có thời gian nhiều như vậy để được ở cạnh bố mẹ, để lại được làm cô công chúa sáng ra được bố nấu phở cho ăn, đi làm về thì cơm nước đã đầy đủ, con cái đã tắm giặt sạch sẽ. Và tôi biết ơn vô cùng vì điều đó. Và cả anh chị tôi nữa chứ, người thì đưa đón con cho tôi, người thì chạy tới lui tìm nhà, tôi hiểu mình đã phiền anh chị tôi như thế nào nhưng thay vì sợ phiền như trước, tôi trân trọng, biết ơn và ghi nhớ.

Cảm ơn con trai mẹ vì là một em bé ngoan ngoãn, tình cảm, vì đã dũng cảm cùng mẹ bước sang một trang mới, vì đã thấu hiểu cho mẹ, đã không trách mẹ, mà lặng lẽ bên cạnh mẹ, ôm mẹ và yêu mẹ. Tình yêu thuần khiết của con chính là nguồn động lực để mẹ tiếp tục chiến đấu vì cả con cả mẹ.

2025 – năm của những người bạn tôi luôn trân quý. Tôi có những người chị mà tôi hay nói đùa “lo cho tôi như mẹ”, lo từ cái bàn chải đánh răng đến việc chuyện tình cảm, dành hàng giờ ngồi tư vấn cho con em từ công việc đến cuộc sống. Tôi có những người bạn mà chưa bao giờ rời bỏ tôi, và khi tôi cần sự an ủi, những người bạn ấy luôn xuất hiện, kéo tôi ra vũng lầy để tôi thấy cuộc đời mình vẫn thật tươi đẹp. Cảm ơn những con người không cùng huyết thông nhưng lại như gia đình ấy vì đã ở cạnh tôi suốt bao năm qua, đã âm thầm chịu đựng sự ngang bướng, ương ngạch, khó chiều, đã âm thầm cùng cười cùng khóc với tôi, mà tôi hiểu đó là thứ chân tình mà tôi sẽ cố gắng để gìn giữ.

2025 – năm của những người đồng nghiệp chân thành. Nhờ có công việc, tôi có được những người anh, người sếp chân tình, những người chị, người bạn đồng nghiệp chân thành giúp đỡ, hỗ trợ. Dù trên con đường của mình, tôi đã chọn rẽ hướng, nhưng 2025 sẽ không trọn vẹn nếu không có các anh các chị đã cùng làm việc với tôi suốt thời gian qua.

2026 – Nghỉ ngơi có lẽ đã đủ, giờ là lúc chiến đấu, tăng tốc. 2026 chẳng cầu điều gì ngoài sức khoẻ cho cả gia đình, sự bình yên và ấm áp trong tim, một khối óc luôn minh mẫn để có thể mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn.

NỖ LỰC VÀ BIẾT ƠN

Một vài dòng nhân dịp năm mới 2025

Một buổi sáng mồng 1 thảnh thơi nhất từ trước đến nay mà tôi có, nhâm nhi một tách cafe giữa trời đông, cảm nhận cái vị đắng nhẹ nhàng hậu vị cũng sự thư thái quý giá dù chỉ là một hai tiếng đồng hồ.

Một năm đầy biến động, một năm quá nhiều khó khăn và những nỗ lực vượt khỏi giới hạn của chính mình, một năm quá nhiều nước mắt và cũng đầy ắp tiếng cười. Và giờ đây, tôi đang đối diện với chính mình trong thời khắc chuyển sang tuổi 30, cố gắng vỗ về an ủi những vết thương chưa kịp lành nhưng cũng không quên gieo thêm những hi vọng cho một giai đoạn mới của cuộc đời.

Năm 2024, nếu để gói gọn trong hai từ, tôi xin chọn “nỗ lực và biết ơn”. Chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trải qua những ngày tháng khó khăn đến vậy nhưng chính những lúc đó, tôi mới thấy mình may mắn đến nhường nào, và ông trời chưa từng bỏ rơi mình. Khi cuộc đời bắt tôi phải vượt qua một thử thách nào đó, thì cũng không quên gửi đến những thiên thần cùng nâng đỡ tôi trong những lúc bão giông đó. Chưa bao giờ, cả công việc và cuộc sống đều sóng gió cùng 1 lúc, nhưng thật may mắn, tôi vẫn có thể ngồi thư thả viết ra những dòng này.

Tôi biết ơn gia đình vì dù trong sâu thẳm tôi đã từng mất kết nối và thậm chí không thể gắn kết được, thì khi tôi cần nhất, cuối cùng nơi tôi tìm về, nơi sẵn sàng bao dung cho tôi vô điều kiện, sẵn sàng đứng dậy cùng tôi vẫn là gia đình. Tôi biết ơn những người bạn, những người chị chưa bao giờ bỏ rơi tôi, dù là vui buồn hờn giận, những người có thể cùng tôi rơi nước mắt, cùng cười và cùng tôi san sẻ những khó khăn trong cuộc sống. Tôi biết ơn những người anh đã mang lại cho tôi công việc, lời khuyên, không phân biệt cao sang mà coi tôi như một đứa em để chỉ bảo. Và tôi biết ơn con trai mình, vì dù trong mọi hoàn cảnh, con vẫn bên mẹ, ôm mẹ và nói yêu mẹ. Cuối cùng, tôi biết ơn tôi vì chưa từng bỏ cuộc, chưa từng vì những khó khăn mà hờn giận người khác, đủ bản lĩnh để sống tốt, sống thiện với cuộc đời, chưa từng vì những bất công mà căm hận, chưa từng vì những điều bất như ý mà bỏ quên cuộc sống, biết ơn tôi vì những nỗ lực không giới hạn đã giúp tôi vượt qua.

Năm mới, có lẽ vẫn tiếp tục là một năm khó khăn, nhưng sẽ là một năm tôi vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn, sống kết nối hơn với chính mình, với con cái, với gia đình và với mọi người. Năm mới chẳng mong cầu gì, chỉ mong sức khoẻ và bình an cho gia đình, con cái còn thế giới này dù có thế nào thì tôi vẫn sẽ đứng vững vì chính tôi và những người thân yêu của mình.

Chậm lại, sống chậm lại…

“ Hãy bước chậm rãi. Hạnh phúc là khi bạn dành thời gian để cảm nhận từng khoảnh khắc đời thường”


Kahlil Gibran

Năm 2019 bắt đầu với sự bận rộn trong công việc và một tình yêu mà tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho sự xuất hiện của nó. Tưởng như lúc này tôi phải hạnh phúc, phải vui mừng vì khoảnh khắc viên mãn tôi có mọi thứ: gia đình, công việc, học tập và tình yêu. Vậy mà tôi lại ngồi đây, viết những dòng cảm xúc đầy chênh vênh này. Tôi cũng không biết mình thật sự muốn gì, thật sự cần gì, cảm xúc bây giờ của tôi như thế nào, chỉ biết có một khoảng trống rỗng trong tâm hồn mình. Bất chợt, tôi nghĩ đến câu nói của anh trai tôi: “Sống chậm lại, nghỉ ngơi một chút đi em”…

Đã bao lâu rồi tôi không ngồi cà phê chỉ để tìm đến một chút vị ngậy béo, ngọt thanh và đắng nhẹ của ly Mocha nóng giữa trời đông lạnh của Hà Nội? Đã bao lâu tôi không còn cảm nhận được sự thanh thản nhẹ nhàng khi được ngồi bình lặng, yên tĩnh, vân vê cốc cà phê nóng và ngắm người qua lại sau cánh cửa của quán cà phê quen thuộc? Đã bao lâu rồi trái tim tôi không còn sự thơ ngây khờ dại như thuở ban đầu? Đã bao lâu rồi tôi không cảm nhận một điều gì đó bằng cả tâm hồn mình?

(Nguồn: Pinterest)

Người ta hô hào nhau sống nhanh vì cuộc đời ngắn ngủi để rồi khi mệt mỏi, người ta lại rủ nhau: “Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn”. Nhưng rồi mấy ai có thể làm được? Những bước chân rảo nhanh trên phố, dòng xe qua lại tấp nập, tiếng còi xe inh ỏi, cả thành phố như chẳng hề ngơi nghỉ dù chỉ một phút, để rồi khi đêm xuống, khi con người đã chìm vào giấc ngủ sâu, sự bình yên, tĩnh tại mới lại trở về. Tôi đã đọc được ở đâu đó câu nói của nhà văn Liban Kahlil Gibran: “ Hãy bước chậm rãi. Hạnh phúc là khi bạn dành thời gian để cảm nhận từng khoảnh khắc đời thường”. Đúng thế! Cuộc sống mấy khi có những giây phút đặc biệt, vậy tại sao không tìm kiếm sự yên bình chính trong cuộc sống bình thường mà mình đang có. Một con ốc vít cũng có có giá trị như cả một cỗ xe, “có thể chúng ta chẳng làm được điều gì vĩ đại, nhưng chúng ta có thể làm những việc nhỏ với một tình yêu vĩ đại” – Mẹ Teresa.

Tôi đã đặt mình vào quá nhiều ước mơ lớn lao mà quên mất rằng tận trong sâu thẳm trái tim và tâm hồn mình, tôi thực sự cần gì? Tôi lao mình vào công việc để được sống với cảm giác mình là người quan trọng, mình tài giỏi và có khả năng ra sao. Tôi lao mình vào tình yêu không phải để thực sự yêu mà để quên đi những điều tôi không muốn nhớ trong quá khứ và rồi quên mất rằng thực tại ấy với tôi đáng giá như thế nào. Tôi luôn rơi vào trạng thái mệt mỏi, chán nản mỗi buổi sáng tỉnh dậy dù tôi đang được làm công việc mà mình yêu thích. Tôi chẳng khác gì một cỗ xe, lao đi mà chẳng biết cái đích mình đang đi đâu, cứ đi thôi, phóng nhanh tốc độ nhất có thể để rồi một ngày kia khi thức dậy, tôi chợt nhận ra mọi cảm xúc của mình bỗng trở nên trống rỗng, hoang mang và vô vọng. Tôi mong manh và dễ bị tổn thương như một chiếc bình để kênh, sẵn sàng rơi và vỡ toang bất cứ lúc nào. Tôi không còn nhận ra chính mình khi tôi trở nên thờ ơ, lãnh đạm và sợ hãi. Tôi sợ rằng ai đó sẽ đánh giá tôi, tôi sợ rằng mình sẽ thất bại và tôi sợ rằng trái tim tôi lại một lần nữa có thêm một vết sẹo! Không còn một tình yêu thuần khiết, không còn một lòng nhiệt huyết bất tận, tôi bắt đầu xa lánh và lạnh nhạt với mọi thứ như thể nghi ngờ tất cả có thể khiến mình thương tổn bất cứ lúc nào. Cách đây mấy tháng, tôi đã từng nói rằng tôi không thể làm được việc phải đề phòng mọi thứ xung quanh, mệt mỏi lắm, nhưng giờ đây bất giác tôi nhận ra, niềm tin của tôi đang dần mất đi. Tôi để mọi thứ lướt qua với ánh mắt hời hợt, tôi bỏ lại những điều đẹp đẽ và bỏ lại chính tôi của những ngày đã qua.

Hôm nay tôi quyết định dành cho mình một phút giây thư giãn, chỉ đọc sách, nghe một bản piano đúng tâm trạng và một ly cà phê nóng. Đôi khi, chậm lại và chờ đợi chính là bài thuốc tốt nhất cho tâm hồn. William James – nhà tâm lý học vĩ đại người Mỹ đã từng nói rằng: “ Khám phá vĩ đại nhất của thời đại chúng ta chính là việc con người có thể thay đổi số phận mình bằng chính cách thay đổi nhận thức”, mọi thứ từ tâm mà ra, từ tâm mà thay đổi. Lòng nhẹ nhàng, tâm thanh thản thì mọi thứ sẽ tự khắc trở về với quỹ đạo của nó.

Cỗ xe trở về ký ức…

Mỗi người đều có những thước phim cuộc đời mình, dù là những người đã đi qua tuổi thanh xuân hay những người còn đang trải nghiệm những tháng ngày tuổi trẻ. Cuộc đời giống như một cốc nước, tuổi trẻ là khi cốc nước còn nóng bỏng tay, rồi thời gian trôi đi, nó nguội lạnh dần để rồi sự ấm nóng ngày nào chỉ còn là một mảng ký ức không trọn vẹn.

Mẹ tôi lần đầu tiên được mặc chiếc áo cưới sau 10 năm kết hôn

Ngày cuối cùng của năm cũ, ai ai cũng chẳng khỏi bồi hồi khi khoảnh khắc giao mùa đang rất cận kề. Lại một năm nữa trôi đi, con người ta già thêm một tuổi, điều đó đồng nghĩa với việc thời gian chúng ta sống trên đời cũng ngắn thêm chút nữa. Trong khoảnh khắc đặc biệt này, có người chọn cách ngồi một chỗ, ghi lại những gì mình đã làm được trong một năm qua, có người lại quân quầy cùng gia đình ăn mâm cơm tất niên và xem chương trình “ Táo Quân” – chương trình đã dần trở thành thong lệ mỗi tối giao thừa của người Việt. Còn tôi, lại một ngày tất bật với việc dọn dẹp và chuẩn bị mâm cúng cùng mẹ, và giờ đây, khi chỉ còn 2 tiếng nữa là đến thời khắc chuyển giao, tôi lại nhốt mình một góc, viết ra những dòng của xúc của riêng tôi cho một dịp đặc biệt.

Hôm nay, bất chợt tôi xem một chương trình có tên “Quán Thanh Xuân” do vtv sản xuất. Đây là năm đầu tiên chương trình ra mắt khan giả, và nó đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng. Chọn chủ đề “đám cưới” là chủ đề cho số đầu tiên, có lẽ ban biên tập muốn gợi lại những kỷ niệm đẹp đẽ về sự kiện quan trọng bậc nhất của tuổi thanh xuân: Kết hôn.

Tôi không biết có phải thời gian thích hợp để bàn luận về chủ đề này không nhưng trong tôi giờ đây là những dòng suy tư về nó, không hẳn là tôi nghĩ đến mình, chỉ là tôi ngưỡng mộ những tình yêu đẹp đi qua năm tháng của thế hệ ông bà mình. Bạn bè tôi cũng kết hôn khá nhiều, đám cưới bây giờ người ta cũng chú trọng nhiều hơn, tổ chức có quy mô vì cả đời mới có một lần. Nhưng không hiểu sao tôi chưa bao giờ muốn một đám cưới lớn như vậy, nó đẹp, sang trạng, lộng lẫy nhưng không hiểu sao tình yêu mà tôi cảm nhận được lại có gì đó hời hợt.

Cùng quay ngược thời gian với những đám cưới thời bao cấp, tôi vẫn nhớ lời kể của mẹ của về đám cưới của bà:

  • Mày biết không, thứ 7 cưới, tối thứ 6 con lợn lăn đùng ra ốm. Mẹ lên thấy bà nội vs bố đang “chổng mông” đốt bồ kết quạt xông cho lợn để nó hết bệnh mà cuối cùng nó chết. Ông ngoại bảo mang thịt tối hôm đấy luôn, vì phải mang chui con biết không, nếu người ta biết là người ta thu ngay. Thế là bố mày vác ngay một cái đùi lên nhà mẹ. Hôm sau lên rước dâu, ôi rồi hoa cũng không có luôn. Bố bảo nhờ bạn mua bó hoa ly cuối cùng mặt thằng bạn mất tăm. Mẹ thì cũng chỉ có cái áo trắng hoa mới thôi. Đám cưới bố mày chạy vạy mãi mới lo được mấy cân kẹo vì nó không cho mua nhiều, nhà cửa trước đấy bố mày cũng tự đi lấy gạch rồi xây vá thêm cái phòng để ở tạm.
  • Vậy mà mẹ cũng đồng ý lấy bố á? Bố ở quê, mẹ thì đường đường là gái thị xã cơ mà.
  • Ôi tao lấy bố mày ai cũng cản, bảo là khổ lắm thế nọ thế chai, mà tao thương, tao quyết tâm lấy. Hồi đấy cũng chụp ảnh cưới đấy, xong chẳng có tiền mà rửa, để mãi cả năm sau mới đi rửa thì phim hỏng mất. Thế là chẳng có cái ảnh cưới nào. Mà mày biết bố mẹ đi trăng mật ở đâu không?
  • Ở đâu ạ?
  • Tao với bố mày dẫn dẹo nhau lên Thái Nguyên vì bố mày phải dạy trên đấy, lúc đi không có một đồng, có đúng 5 cân gạo bà nội đưa. Hai vợ chồng ăn hai ngày hết sạch, xong bố mày phải đi xin gạo của dân để ăn.

Nghe mẹ tôi kể mà tôi chẳng thể nào tưởng tượng được tình yêu hồi đấy của mẹ sao mà vĩ đại như vậy. Không chỉ có bố mẹ tôi, mà nhiều cặp vợ chồng khác, họ đã nắm tay nhau suốt mấy chục nhau cho đến cuối đời, ông chăm bà, bà chăm ông rồi cùng nhau cầm tay từ biệt cuộc đời. Tình yêu như vậy chẳng phải rất đẹp sao?

Hôm nay tôi cũng nghe câu chuyện của nhà văn Chu Lai – đọc sách đêm tân hôn, hay câu chuyện của TS Nguyễn Lân Dũng – chạy cưới thời lũ lụt. Mấy ai bây giờ còn tưởng tượng những khung cảnh như vậy. Vẫn biết bao giờ cho đến quá khứ, nhưng tôi vẫn nghĩ, những gì thuộc về truyền thống, thuộc về giá trị tinh thần vẫn luôn là vĩnh cửu. Tình yêu ngàn đời nay vẫn vậy và hôn nhân là cái kết đẹp cho các cặp uyên ương. Vậy mà giờ “hôn nhân” lại trở thành “nấm mồ” của tình yêu. Không phải vì nó thay đổi, chỉ là lòng người đổi khác, và giá trị người ta tôn thờ cũng không còn như xưa.

Người phụ nữ muốn tự mình làm chủ, người đàn ông bỗng mất đi vị thế của mình. Tôi không phản đổi sự bình đẳng, nhưng tôi tôn trọng thiên chức của mỗi người. Trời đất có âm có dương, hạ giới có nam có nữ, đó là sự cân bằng. Nam cương nữ nhu – đó mới hợp tự nhiên, dung hòa đạo lý đất trời. Tôi không phản đối người phụ nữ theo đuổi sự nghiệp vì tôi cũng là người có sự nghiệp riêng, nhưng sự tôn trọng dành cho người đàn ông của mình vẫn luôn là điều người phụ nữ nên làm. Trong một gia đình, cái trụ vẫn nên là người đàn ông, người phụ nữ nên là người đứng sau thay vì “ dáng hình người đàn ông đứng sau hình tượng một người phụ nữ”.

Năm cũ qua đi, năm mới đang đến, chỉ là một chút luận bàn và tâm sự cùng mọi người. Xin chúc tất cả mọi người một năm an yên và hạnh phúc, hãy nghiêm túc và làm việc chăm chỉ, đừng hời hợt, hãy yêu hết mình nhưng cũng đừng để mình lạc lối trong dòng cảm xúc, hãy sống trọn vẹn từng khoảnh khắc của năm 2019 để cảm nhận được tình yêu thương mà chúng ta trao cho nhau mỗi ngày.

Happy New Year!

Thư gửi chị – cô gái có nụ cười tỏa nắng

Chưa bao giờ em nhìn thấy chị khóc, em đã quen với hình ảnh một người con gái lúc nào cũng rạng rỡ, đầy năng lượng và vô cùng trong sáng. Cô gái ấy có trái tim lương thiện, thuần khiết và đáng yêu nhất mà em từng gặp. Vậy mà giờ đây, trước mặt em, vẫn khuôn mặt ấy, vẫn con người ấy nhưng với ánh mắt ngấn lệ và chênh vênh cảm xúc.

“Chị thích một người. Nhưng chị không muốn theo đuổi một mối tình đơn phương thêm một lần nào nữa”.

Vậy là sao?

“ Em nói là em cảm thấy có lỗi với người theo đuổi em, em không muốn nợ người ta. Nhưng chị, nhiều lúc chị thực sự muốn biết cảm giác được theo đuổi là như thế nào? ”.

Cổ họng tôi bỗng nghẹn đắng. Người con gái ngồi trước mặt tôi đây chưa một lần được chăm sóc, được yêu thương, được dỗ dành hay làm nũng một ai đó ư?

“ Hồi chị học cấp hai, chị thích một người. Chị thích bạn ấy đến nỗi cả bạn bè hay giáo viên đều biết. Và chị nghĩ bạn ấy cũng biết. Nhưng bạn ấy không nói gì với chị nhưng chị vẫn luôn thích bạn ấy. Khi đó chị có một người bạn thân, cậu ấy sẵn sàng tiếp cận và làm thân với cậu bạn kia chỉ để nói cho cậu ấy biết chị thích cậu ấy như thế nào. Khi lên cấp ba, cậu bạn chị thích học chung với một cô bạn khác trong lớp, hai người đó yêu nhau rồi đi du học. Còn chị vs cậu bạn thân vẫn hàng ngày đi học với nhau, cậu ấy dù nhà ngược đường nhưng ngày nào cũng đưa chị về. Và một ngày chị phát hiện chị thích cậu ấy. Nhưng chị không dám nói, một lần nữa, chị quyết định chôn sâu bí mật ấy. Nhưng vì chị ko muốn cậu ấy biết nên chị bắt đầu giữ khoảng cách. Sau này lên đại học, cậu ấy có quen một cô gái, nhưng sau khi chia tay cậu ấy thay đổi hoàn toàn. Cậu ấy trở nên lạnh lùng, thờ ơ và không còn coi chị là một phần cuộc sống của cậu ấy. Mối quan hệ của bọn chị trở nên tệ hơn bao giờ hết và chị thực sự hối hận vì chị chưa bao giờ nói với cậu ấy chị đã dành tình cảm cho cậu ấy như thế nào. Từ đó về sau, mỗi lần đến sinh nhật chị, cậu ấy vẫn luôn gọi điện, nhưng thay vì câu chúc mừng sinh nhật, cậu ấy lại nói “ xin lỗi”. Cậu ấy đâu có lỗi, gì, người có lỗi là chị, chính chị là người đã đánh mất người bạn quý giá ấy. Từ đó chị không còn cảm giác với bất kì người đàn ông nào, thậm chí có lúc chị nghi ngờ giới tính của mình, nhưng rồi một lần nữa, chị lại thích một người”.

“ Vậy sao chị không nói với người đó”

“ Vì chị nghe em nói trong chuyện tình cảm, ai là người nói yêu trước là người thua”

Tôi thật không tin vào tai mình? Là tôi, chính là tôi khiến cho chị day dứt đau khổ như thế này sao? Tại sao tôi lại nói điều đó?

“Em nói rằng, con gái không nên là người chủ động và lần này chị sẽ lại mang nó theo chị cho đến chết. Ngọc ah, liệu chị có vấn đề gì không? Tại sao chị chưa một lần được yêu?”

Nước mắt tôi trực trào khi nghe điều ấy. Tôi đã làm gì vậy, tôi đã khiến một người bạn tôi coi trọng ra sao chỉ vì câu nói của mình? Câu nói tưởng trừng vô hại ấy lại khiến một trái tim tổn thương…

L ah, em xin lỗi chị nhiều lắm. Em đã quá vô tâm khi không để ý những giọt nước mắt phía sau nụ cười của chị, em đã làm ngơ tiếng lòng sâu thẳm phía sau những hành động quan tâm ấm áp. Em cứ hồn nhiên nhận sự chăm sóc của chị mà quên mất rằng chị của em cũng cần được chăm sóc. Nhưng L ah, chị của em vô cùng rạng rỡ, xinh đẹp và lương thiện. Không có bất cứ người con gái nào sánh được với vẻ đẹp của chị, nếu thực sự vấn đề có lẽ là chị chưa thực sự yêu và hiểu bản thân mình. Yêu bản thân không đơn giản là mua cho mình một chiếc váy đẹp, đi ăn món mình thích mà chính là học cách yêu trọn vẹn những cảm xúc của bản thân, làm chủ nó để có được hạnh phúc. Cuộc sống của chúng ta là do ta lựa chọn, nếu chị muốn nói thì chị cứ nói, yêu ai thì cứ yêu hết mình, làm hết mình, nhưng phải dũng cảm đối mặt với sự tổn thương và những kết quả nó mang lại. Yêu bản thân là đừng nhìn người khác và ngưỡng mộ vẻ đẹp mà mình không có. Ai cũng có những kho báu của mình, chỉ là mình có thấy nó hay không thôi. Chị có thể nói là em rất dễ khiến người khác chú ý nhưng sự chú ý luôn đi kèm những phiền phức không đáng có. Hãy yêu bản thân mình, lắng nghe điều mình muốn và sống thật trọn vẹn. Đừng sợ! Hạnh phúc chưa bao giờ là đich đến, nó chính là khoảnh khắc chúng ta sống trọn vẹn hàng ngày, những người bạn và những người thân mà ta may mắn có được. Chỉ khi chị có thể thực sự quý trọng bản thân, thì người khác mới có thể quý trọng chị, yêu chị và chăm sóc chị. Làm gì cũng được, tâm hồn thanh thản là được!

Nỗi sợ của bạn là gì?

Có được một cuộc sống ý nghĩa là khi bạn nhìn lại quá khứ, bạn có thể khóc, có thể đau nhưng bạn không hối hận bởi vì một trái tim tổn thương chính là minh chứng cho sự cố gắng và nỗ lực hết mình.

Tôi từng nghe một cô ca sĩ người Mỹ rất nổi tiếng đã nói thế này: “ Hãy yêu chứ đừng ngã vào tình yêu vì ngã sẽ rất đau”. Nhưng một đứa trẻ khi tập đi liệu có thể không ngã? Một người trưởng thành liệu có thể chưa bao giờ trải qua những đau thương?

Con người sinh ra với nỗi sợ cố hữu, càng trưởng thành, ta càng kìm hãm mình vào những nỗi sợ vô hình. Sợ nghèo, sợ cô đơn, sợ buồn chán và sợ bị tổn thương. Nỗi sợ thâm căn cố hữu len lỏi vào từng suy nghĩ khiến ta mơ hồ che đậy nó với đủ thứ lý do “hợp lí” để rồi chẳng bao giờ ta có thể biết được phía sau nỗi sợ hãi là một kết quả tốt đẹp đang chờ đợi.

Credit: http://www.godupdates.com

Có một người bạn đã từng kể với tôi câu chuyện của cô ấy, rằng cô ấy có thích một người nhưng lại cố tình che đậy và phủ nhận cảm xúc ấy chỉ vì “chưa đúng lúc”. Cô nói rằng cô còn công việc, còn học hành, có thể sẽ đi du học làm sao có thể yêu vào lúc này. Rồi cô lại cho rằng có thể đó không phải thích mà chỉ vì stress quá nên sinh ảo giác. Ban đầu tôi có chút kì lạ vì thích ai nào có thể là ảo giác được. Tôi nghĩ cô không muốn xáo trộn kế hoạch đã đặt địch của bản thân bởi một đường rẽ ngẫu nhiên xuất hiện trong cuộc đời. Nhưng cuối cùng, cô cũng thú nhận rằng yêu đơn phương khiến cô cảm thấy mệt mỏi vì cô sợ cảm giác mòn mỏi chờ đợi và tổn thương.Tôi sợ mình sẽ mất đi sự cân bằng mà tôi tìm lại được.

Trong đoạn cuối bộ phim nổi tiếng ” Eat, pray & love”, nhân vật Elizabeth đã tự chối người đàn ông định mệnh cuộc đời mình chỉ vì cô không muốn xáo trộn sự cân bằng mà cô khó khăn lắm với có thể tìm lại được. Cô đã chấp nhận đánh đổi mọi thứ, dấn thân vào một hành trình tìm lại chính mình từ Ý, Ấn Độ và cuối cùng là Indonesia, sống bên cạnh một thầy pháp sư ở Bali phụ chép kinh mỗi ngày. Nó khiến cô cảm giác thanh bình cho đến khi cô phát hiện trái tim mình lại dậy sóng, lòng khát khao được yêu thương lại dâng lên. Liz một lần nữa chọn cách chạy trốn.

  • Tôi sợ mình sẽ đánh mất đi sự cân bằng mà tôi khó khăn lắm mới tìm lại được.

Thầy pháp sư mỉm cười nhìn Liz:

  • Liz bé nhỏ, mất đi sự cân bằng vì tình yêu chính là sự cân bằng của cuộc sống.

Tôi cũng có những nỗi sợ của mình. Tôi sợ độ cao, sợ bóng tối và sợ bị đánh giá. Lớn lên trong môi trường được giáo dục khá cẩn trọng của bố tôi, vô hình chung tôi tự đặt ra khuôn khổ cho hình ảnh của mình, một cô gái ngoan ngoãn, lương thiện, biết nấu ăn và chăm chỉ học tập. Tôi sợ người khác nhìn thấy những mặt trái của tôi, thay vì chấp nhận những thiếu xót, tôi cố gắng che đậy nó. Chỉ cần nghe thấy ai đó nhắc đến tên mình, tôi cũng giật thột và tò mò không biết là người ta nói gì về mình. Trong mối quan hệ lúc nào cũng dĩ hòa vi quý chỉ để bảo vệ hình tượng mà mình dày công vun đắp. Tôi lấp liếm nỗi sợ hãi bằng lí lẽ đó là vì mình phải tạo dựng mối quan hệ, đó cũng là cách khéo léo trong giao tiếp thôi. Nhưng nếu bạn cứ mãi sống trong cái hình tượng bạn đặt ra cho chính mình, bạn sẽ sớm mệt và kiệt sức.

Tôi ngưỡng mộ những ai dám làm, dám chịu. Tôi cảm phục những người sẵn sàng theo đuổi đam mê của mình dù chúng có điên rồ đến đâu. Yêu thì nói là yêu, thích thì nói là thích, đói thì ăn, mệt thì ngủ, muốn gì làm đấy. Đến mãi sau này, tôi mới hiểu ra một điều, những gì mình cho rằng người khác đánh giá mình chỉ là do mình nghĩ, vì người khac dù họ có bàn tán chuyện gì có về bạn 2-3 lần thì cũng sẽ quên ngay sau đó vì họ còn chẳng có thời gian lo cho việc của chính mình. Chúng ta đâu QUAN TRỌNG đến thế!

Vì vậy, chỉ cần bạn đủ dũng cảm, bạn đủ kiên cường và có những người bạn chân thành ở bên, không có điều gì xứng đáng là “nỗi sợ hãi” đối với bạn. Mọi thứ đều từ góc nhìn, chỉ cần thay đổi góc nhìn một chút, một dấu châm đen trên tờ giấy trắng lập tức sẽ biến mất.

Tách cà phê Pháp và chiếc mũ nồi


Thực ra đối với những tín đồ cà phê, những giọt nước màu nâu đậm đà ấy không chỉ là một món đồ uống mà đó là cả một câu chuyện

Chẳng phải một những cảnh quay lãng mạn nhất trong các bộ phim tình cảm của Pháp vẫn là một khung cửa kính tại quán cà phê nhỏ bên đường, chàng bắt gặp hình ảnh người con gái trong mộng đang vẩn vơ thưởng thức tách cà phê nóng trong một ngày đông có tuyết? Với một tâm hồn lãng mạn của cô gái 24 tuổi, ôm tình yêu lớn đối với những ly cà phê Ý, tôi lấy việc “tha thẩn” các quán cà phê như một thú vui thỏa mãn vừa thỏa mãn một chút tính nghệ sĩ của bản thân, vừa mông mơ đến một ngày nhìn gặp được một chàng hoàng tử nào đó bên ngoài khung cửa số của quán cà phê nhỏ như trong các thước phim của Pháp.

Quán cà phê đầu tiên tại Paris
Nguồn: http://www.puriocafe.com

Pháp – đất nước của thứ ngôn ngữ lãng mạn nhất thế giới, của những bản tình ca và là nơi có thành phố độc nhất thỏa mãn tâm hồn nghệ sĩ mọi thời đại Paris. Friedrich Nietzsche đã từng nói: “Một nghệ sĩ có thể vô gia cư ở châu Âu, ngoại trừ Paris”. Tôi yêu nước Pháp, tôi yêu Paris dù chưa bao giờ đặt trên đến xứ sở của tình yêu, điều khiến tôi luôn muốn tìm một góc nào đó ở Hà Nội có thể thỏa nỗi mong nhớ xứ Paris.  Và  tôi đã  tìm  thấy  “Le beret” – quán cà phê nhỏ nằm ở góc đường Phan Bội Châu.

Nguồn: Fanpage Le beret cafe

Tôi bắt gặp “Le beret” khi tha thẩn trên chuyến bus từ nhà lên phố. “Le beret” dịch Tiếng Việt chính là “chiếc mũ nồi” – biểu tượng sang trọng, lịch thiệp, phụ kiện thời trang không thể thiếu của các quý cô Paris ở thế kỉ 20. Quán cà phê nhỏ đáng yêu này tuy không xa hoa, cầu kì nhưng lại gợi cho những tâm hồn lãng mạn phiêu du cùng những thanh âm của tình yêu, sự bình yên và tĩnh tại giữa cuộc sống bận rộn thường ngày. Đến “Le beret” vào ngày đông giá, khi nhiệt độ chỉ khoảng 10-11 độ C, cảm giác đầu tiên chính là sự ấm áp từ tông màu nâu trầm của gỗ, ánh đèn vàng ấm cúng và hương vị của một ly mocha ngọt ngào. Nếu nói đánh giá về vị cà phê, thực ra cà phê ở đây không quá nổi bật từ cách pha chế đến tỷ lệ pha trộn và chất lượng cà phê đều chỉ ở mức trung bình, nhưng đó là một không gian đặc biệt –  một không gian Pháp nhẹ nhàng cổ điển. 

Tôi thích ngồi cạnh cửa kính để có thể nhìn ngắm phố phường, cảm nhận sự dịch chuyển của thành phố mà mình đã gắn bó suốt 5 năm. Nhâm nhi chút cà phê và thưởng thức chút ngọt ngào từ những chiếc bánh quy, chìm đắm trong những bản tình ca Pháp, tôi cảm giác như mình có thể biến thành một cô gái Paris, có chút lịch thiệp, lãng mạn và mộng mơ. Charles Dickens – đại văn hào người Anh đã từng thốt lên: “ Tôi không thể nói hết bằng lời cho bạn nghe những ấn tượng đẹp đẽ của mình về Paris. Nó là nơi đặc biệt nhất thế giới.”

Le Beret Cafe – 1A Phan Bội Châu

2018 – Năm của chênh vênh…

Ngày hôm nay là ngày tôi chỉ dành cho tôi…

Ngồi nhâm nhi tách Mocha nóng như mọi khi, cảm nhận vị đắng nhẹ của Espresso hòa quyền với vị ngọt của chocolate, tôi lại tha thẩn suy ngẫm về những mục tiêu, những điều ước mà tôi muốn thực hiện trong năm 2019. Nhưng 2019 là tương lai, vậy còn quá khứ, tôi đã trải qua một năm 2018 như thế nào ?

Nếu chỉ chọn một từ để miêu tả, có lẽ tôi chọn “chênh vênh” để miêu tả một năm qua của mình.

Năm đầu tiên đánh dấu sự trưởng thành của một cô sinh viên chính thức rời khỏi giảng đường đại học. Đã có những lúc chệch choạc không biết phương hướng mình đang đi, có những lúc ngồi co ro một mình khóc thật to như một sự phản kháng yếu ớt đối với những áp lực từ cuộc sống của kẻ trưởng thành, giằng xé đấu tranh giữa việc mình thích và việc mình chấp nhận bắt buộc phải làm trước mắt để rồi đôi khi tự nghi ngờ chính bản thân “liệu mình có khả năng để làm những điều mình muốn”? Một năm nhưng 3 lần xin thôi việc, mỗi lần lại là những lí do khác nhau: Không được làm đúng vị trí mong muốn, sự phán xét về chuyện cá nhân và áp lực quá lớn, nhưng cuối cùng đã quyết định ở lại, hoàn thành trách nhiệm và nghĩa vụ của mình để khi rời đi phải rời đi đường đường chính, không ai có thể trách móc hay phán xét.

2018 chênh vênh với trái tim “lung lạc”. Sau những vết thương chắp vá, tưởng trừng như đã quên mất cách yêu là gì, trái tim tôi lại rung động thêm lần nữa. Một người bạn lâu ngày bỗng xuất hiện và nói “tôi thích bà”. Vậy đó, tình cảm chỉ cần vậy thôi mà cũng có thể nhen nhóm, lúc đầu còn cố gắng gồng mình chống đỡ để bảo vệ trái tim khỏi một vết nứt, nhưng rồi con tim trở nên mạnh mẽ lao theo tiếng gọi tình yêu. Cứ ngỡ tình yêu ấy sẽ rất đẹp, nhưng rồi nó cũng kết thúc trong khoảng thời gian ngắn ngủi vì hai con người, hai trái tim với hai cách yêu khác nhau chẳng thể nào hợp làm một. Tôi không trách anh, cũng không biết anh có trách mình không nhưng tôi hiểu tình cảm của anh dành cho tôi là thật lòng, chỉ là nó chưa phải là tình yêu, nó chưa đủ để cả hai tự nguyện điều chỉnh sự khác biệt để đến cạnh nhau.

Nhưng điều tôi không ngờ nhất chính là sự xuất hiện của anh ngay sau đó. Chúng tôi có nhiều điểm chung, sự giống nhau đến kì lạ và chính nó đã kết nối tôi và anh. Anh là người để lại cho tôi nhiều tiếc nuối và sự trân trọng. Nhưng cũng là người dạy tôi những bài học mà tôi chưa bao giờ nhận ra. Tôi đã từng nói “tôi không bao giờ phán xét ai” vậy là tôi từng phán xét cách cư xử của anh, tôi nói: “tôi luôn cố gắng độc lập và tránh làm phiền người khác” nhưng rồi khi ở cạnh anh, tôi trở nên yếu nhược và muốn dựa dẫm. Tôi mất hoàn toàn sự tự tin và rạng rỡ, chỉ còn lại những trách móc hờn giận đối với anh. Và tôi là người đã nói chia tay khi tôi nhận ra, trái tim anh vẫn còn hình bóng của một người trong quá khứ, tôi cười nhưng trong lòng lại rơi nước mắt, tôi nghĩ mình sẽ sớm quên nhưng rồi ngày qua ngày tôi vẫn nhớ đến anh với sự day dứt. Và ngày cuối cùng của năm 2018, tôi cũng cho phép mình nhớ anh, cho phép mình khóc vì anh lần cuối để rồi tôi sẽ yêu một người khác với trái tim trọn vẹn và cất anh đi vào sâu một ngăn nào đó trong trí óc chứ không phải trái tim.  

Năm 2018, năm đánh dấu sự chấp nhận thất bại trên con đường theo đuổi giấc mơ du học và dấn thân vào sự nghiệp học hành trong nước một lần nữa vào những tháng cuối năm 2018. Đối với tôi đến thời điểm này, tôi hạnh phúc với quyết đinh đó. Tôi biết chấp nhận nhìn nhận thực tế vào khả năng dành học bổng của mình, học cách làm mọi việc theo tầm nhìn bền vững cho cuộc đời mình trong 10, 20 năm nữa. Tôi gặp được những người bạn, người anh em khiến cho cuộc sống của mình trở nên nhiều màu sắc và ý nghĩa.

Năm 2018 của tôi khép lại như vậy đó, chênh vênh, hoang mang không điểm tựa nhưng suy cho cùng cuộc đời đâu thiếu những lúc như vậy. Giờ mới chỉ là bắt đầu, mọi thứ còn ở phía trước. Nhưng nếu nói tôi mong muốn điều gì nhất cho 2019? Tôi cũng không biết…

Giáng Sinh có điều gì đặc biệt???

Khi tôi còn nhỏ, tôi luôn háo hức chờ đến Giáng sinh vì sau đêm giáng sinh, tôi sẽ thức dậy với một chiếc vớ đầy quà, nào là kẹo, bút màu, kẹp tóc. Tôi sẽ miệt mài viết một lá thư cho ông già Noel và kể việc mình đã ngoan như thế nào trong suốt cả năm qua đại loại như:

“Ông già Noel ơi, hôm qua con tập rán trứng, tuy có đổ nhầm nước và trứng để rán nhưng nó vẫn ngon lắm ông ạ.”

“Đợt thi huyện môn toán con chỉ được 2 mà môn tiếng việt con được giải ba ông ạ”

Tôi còn kì công vẽ bức vẽ “kinh điển” của tất cả những người mới chập chững tập vẽ ở lớp tiểu học có một ngôi nhà, hai cái cây, mấy con gà và mấy bông hoa năm cánh chẳng rõ hoa gì để tặng ông già Noel. Mãi sau này, tôi mới biết ông già Noel năm nào cũng kì công chuẩn bị quà cho tôi chính là bố. Giờ bố vẫn nhắc có lần bố quên mất mua, mà dù say bố vẫn đi khắp cái thị trấn nhỏ bé nơi tôi sống để tìm mua bằng được quà cho tôi và may mắn vẫn còn một hàng tạp hóa hiếm hoi mở cửa lúc 12h đêm.

Christmas Gift Christmas Present Christmas Present

Sau này, khi tôi lên lớp 10 và xa nhà, tôi bắt đầu làm quen với cuộc sống một mình tự lập. Tôi bắt buộc phải làm bạn với nỗi cô đơn, nhớ nhà, đặc biệt là mỗi dịp đặc biệt như Giáng sinh. Ba năm cấp ba tôi chỉ biết miệt mài sách vở nên cũng chẳng trải qua những cung bậc cảm xúc của tình yêu học sinh trong sáng đáng yêu vẫn được nghe trong mấy bài nhạc trẻ. Hồi học cấp ba, tôi ở một mình một phòng nhưng cũng không có internet, cái máy tính PC cũ mèm của anh tôi cũng chỉ để đánh văn bản. Tôi thường ra ngay ngoài cổng, đi ăn mấy món ăn vặt tôi thích, rồi mua cốc trà sữa (hồi đó trà sữa chỉ có 7k một cốc) lên phòng gặm nhấm mấy cuốn sách hoặc làm đề ôn luyện đại học. Giáng sinh với tôi khi đó chỉ là một ngày bình thường như bao ngày khác, có chăng đôi lúc lại cảm thấy có chút cô đơn nhưng cảm giác ấy rất nhạt nhòa và trôi đi rất nhanh.

Lên đại học, tôi vẫn tiếp tục đón giáng sinh một mình. Dù đã bắt đầu biết yêu từ năm hai nhưng có một lời nguyền mà đến nay tôi vẫn bị “ám” là chia tay trước mùa đông. Vậy đó, cứ đến mùa đông, khi người ta tay trong tay thì mình vẫn bàn tay lạnh cóng đút trong túi áo. Nếu không học thì cũng đi làm, tôi tìm cách làm mình bận rộn để không nghĩ vẩn vơ. Nhưng cái gì rồi cũng quen, kể cả cô đơn. Không còn sợ cô đơn mà trái lại, tôi lại tận hưởng sự bình an của việc một mình. Năm ngoài, tôi đã chuẩn bị một ít chocolate rồi vào quán cà phê quen thuộc, ngồi lỳ ở đó từ chiều đến tối để đọc sách và làm việc. (Chắc nhiều ánh mắt nhìn tôi trách cứ lắm vì tôi chiếm mất vị trí của hai người trong khi một đứa FA như tôi nên ở nhà cho đường đỡ đông, quán đỡ chật). Khi rời đi, tôi có để lại tấm thiệp và một ít chocolate tặng như các bạn phục vụ vì sự tận tâm của các bạn dành cho khách hàng.

Năm nay cũng vậy, cũng chia tay trước mùa đông nhưng không đón giáng sinh một mình. Tôi đã có những người bạn ở cạnh tôi, một người chị lúc nào cũng chiều chuộng còn một người anh thì sẵn sang làm grab cho con em “tội nghiệp đáng thương” bị cô đơn bủa vây. Chúng tôi trao nhau những món quà giáng sinh ý nghĩa, cùng xem phim “Love actually” và sẻ chia những khoảnh khắc đặc biệt của đêm giáng sinh. Giáng sinh năm nay cũng rất khác vì đã lâu rồi, tôi lại có cảm giác mình như một đứa trẻ được ông già tặng quà đêm Noel, chỉ là người tặng không phải ông già Noel.

Love actually – Bộ phim kinh điển cho Giáng sinh luôn được xem vào đêm 24.12 vì đối với nhiều người trong đó có tôi, giáng sinh chính là dịp trao gửi yêu thương. Thật tuyệt nếu bạn đang tay trong tay với ai đó đi trên đường phố vào đêm giáng sinh, cùng thưởng thức chocolate nóng, trao cho nhau những nụ hôn và cái ôm ấm áp thì thầm vào tai nhau: “Em/anh yêu anh/em”. Còn nếu bạn chẳng may gia nhập hội FA như tôi, thì cứ tự tin mà tận hưởng một ngày giáng sinh của mình, hãy dành yêu thương cho gia đình, bạn bè và hãy tặng họ những món quà nhỏ thay lời cảm ơn vì đã trở thành một phần ý nghĩa trong cuộc đời bạn.

Giáng sinh là ngày của yêu thương, hãy can đảm nói ra những điều sâu kín trong long với người mà bạn vẫn thầm thương hay luôn nhớ về, dù được đáp lại hay không nhưng chí ít bạn cũng đã can đảm nói ra được tiếng lòng của mình. Như thế là đủ…