
Năm tôi 18 tuổi, khi vừa đỗ đại học, khát vọng cháy bỏng của tôi là trở thành một thủ lĩnh trong câu lạc bộ tôi tham gia và đến khi tôi đạt được khát vọng ấy, chuyện gì đã xảy ra? Tôi từ bỏ vị trí tôi đã mất một năm để có được chỉ trong 6 tháng đương nhiệm vì khi đó, tôi tìm được mối quan tâm khác: công việc bán thời gian.
Tôi đã từng ước được làm trong khách sạn sang trọng bậc nhất Hà Nội từ khi còn là một cô sinh viên năm nhất, và đến khi tôi đặt chân được vào ước mơ đó, tôi lại từ bỏ chỉ sau ba tháng để chuyến sang một lĩnh vực hoàn toàn mới mẻ và có nhiều thứ thú vị hơn đối với tôi khi ấy.
Năm tôi 19 tuổi, tôi đã từng thầm yêu một người trong suốt hai năm, mối tình đầu khi tôi biết thực sự tình yêu là gì. Tôi ôm giữ hình tượng đó trong lòng dù người đó có phũ phàng từ chối tình cảm với tôi như thế nào. Để rồi một thời gian ngắn trôi đi, khi nhắc đến người đó, tôi không còn cảm thấy rung động hay bồi hồi, thậm chí cũng chẳng hiểu vì sao mình lại ôm giữ giấc mộng tình yêu trong một thời gian lâu như vậy.

Suốt bốn năm học đại học và cho đến tận khi ra trường, ao ước lớn nhất của tôi là được đi du học. Tôi vừa học vừa làm, hi sinh cả đời sinh viên để có một thành tích hạng ưu với hi vọng rằng có một ngôi trường nào đó ở xứ châu Âu xa xôi có thể thấy được tài năng của tôi mà cho tôi một suất học bổng, nhưng rồi thời gian trôi đi, tôi vẫn ngồi đây mà chẳng trở thành một cô du học sinh như mình mong muốn. Tôi đã từng tự hỏi tại sao lại như vậy, tại sao tôi lại không có một cơ hội như vậy? Và rồi tôi nhận ra một sự thật, có thể đau lòng nhưng tôi bắt buộc phải chấp nhận rằng tôi không đủ kiên trì để theo đuổi nó đến cùng, và rằng NÓ KHÔNG PHẢI LẼ SỐNG CỦA TÔI.
Ở tuổi 24, tôi hoang mang giữa lựa chọn tình yêu và sự nghiệp. Anh xuất hiện khi tôi không có một sự chuẩn bị, để rồi trong phút chốc khờ dại của một trái tim đang yêu, tôi đã định hi sinh cả sự nghiệp của mình chỉ để ở cạnh anh. Nhưng người ta nói người tính không bằng trời tính, người tôi từng coi là cả bầu trời ấy cũng chỉ ở bên cạnh tôi vài tháng ngắn ngủi, để rồi tôi lại tiếp tục trở lại với vòng quay sự nghiệp riêng mình.
Có người nói, tuổi trẻ là thứ quý giá nhất của cuộc đời. Tuổi trẻ chỉ có một lần trong đời. Nhưng mấy ai không ôm giữ hai chữ “tiếc nuối” về một thời bồng bột, về một thời chông chênh ấy. Nhiều người nói, khi còn trẻ, ta có quyền thất bại, thất bại càng đau, trưởng thành càng lớn. Nhưng nếu thất bại liên tiếp thì có lẽ ta nên xem xét lại chính bản thân mình, là do tuổi trẻ thiếu kinh nghiệm hay do bản thân mu muội chẳng tìm được đích của phía cuối con đường cuộc đời mà mình muốn hướng đến.
Gần đây, tôi có hỏi ý kiến anh trai tôi về việc tôi có nên nghỉ việc để theo đuổi đam mê của mình đó là khởi nghiệp kinh doanh với cà phê. Anh tôi hỏi tôi đã có kế hoạch gì cho nó chưa và nếu tôi làm thì bao lâu setup xong quán Nhưng có một câu hỏi của anh đã xoáy sâu vào tâm can tôi: “Nếu thực sự em đam mê nó đến mức ám ảnh, sao em sợ nghỉ việc?”. Anh tôi là người dày dặn kinh nghiệm thương trường, cũng đã trải qua đủ để hiểu được tuổi trẻ như tôi đang trải qua điều gì.
- Tầm nhìn trong cuộc sống của em là gì?
Tôi hơi giật mình khi nghe câu hỏi đó vì tôi CHƯA BAO GIỜ nghĩ về nó. Tầm nhìn của cuộc sống ư?
- Em muốn có cuộc sống như thế nào sau này? Em muốn có một gia đình như thế nào? Em đã bao giờ nghĩ đến nó chưa?
Lúc này, thú thực rằng, tôi chỉ biết câm lặng vì những câu hỏi ấy, không phải tôi không nghĩ đến nhưng chưa bao giờ thực sự coi nó là điều gì đó quan trọng.
- Tuổi trẻ như bọn em sai lầm ở một chỗ, sống và chạy theo mục tiêu. 90% số người thất bại là do đặt ra mục tiêu và cố gắng đạt được nó, để đến khi không đạt được lại quay ra thay đổi mục tiêu. Hôm nay em được tăng lương, em thấy vui 1,2 ngày rồi em sẽ lại thấy đó là điều hiển nhiên, rồi em sẽ lại đặt mục tiêu một mức lương khác cao hơn, như vậy cả đời em sẽ chỉ như leo một cái thang không điểm dừng. Như vậy liệu em có hạnh phúc? Có nhiều người ngoài kia giàu có hơn anh, thành đạt hơn anh nhưng liệu họ có hanh phúc như anh? Khi người ta đạt đến đỉnh cao của tiền tài danh vọng, người ta sẽ lại tìm kiếm những đỉnh cao khác và như vậy hành trình kiếm tìm của em sẽ không bao giờ dừng lại. Tầm nhìn cuộc sống của anh là có được mức thu nhập khá, đủ để cả gia đình có thể du lịch 1 năm 3,4 lần, sự ổn định của gia đình là điều anh luôn đặt lên hàng đầu. Người có tầm nhìn trong cuộc sống, họ sẽ không bao giờ gục ngã trước những thất bại tạm thời và luôn biết điểm dừng. CÒN NGƯỜI CHẠY THEO MỤC TIÊU SẼ LUÔN LÀ NÔ LÊ CỦA CUỘC SỐNG. Trước khi em nghĩ đến việc khởi nghiệp hay nghỉ việc, hãy xác định rõ, em muốn có một cuộc sống như thế nào, mức thu nhập ra sao, gia đình thế nào. Sau đó, tự em sẽ có câu trả lời. NÊN NHỚ, MUỐN THUỘC VỀ 10% NGƯỜI THÀNH CÔNG, EM PHẢI LÀM ĐIỀU KHÁC BIẾT SO VỚI 90% THẤT BẠI NGOÀI KIA.



























