Tách cà phê Pháp và chiếc mũ nồi


Thực ra đối với những tín đồ cà phê, những giọt nước màu nâu đậm đà ấy không chỉ là một món đồ uống mà đó là cả một câu chuyện

Chẳng phải một những cảnh quay lãng mạn nhất trong các bộ phim tình cảm của Pháp vẫn là một khung cửa kính tại quán cà phê nhỏ bên đường, chàng bắt gặp hình ảnh người con gái trong mộng đang vẩn vơ thưởng thức tách cà phê nóng trong một ngày đông có tuyết? Với một tâm hồn lãng mạn của cô gái 24 tuổi, ôm tình yêu lớn đối với những ly cà phê Ý, tôi lấy việc “tha thẩn” các quán cà phê như một thú vui thỏa mãn vừa thỏa mãn một chút tính nghệ sĩ của bản thân, vừa mông mơ đến một ngày nhìn gặp được một chàng hoàng tử nào đó bên ngoài khung cửa số của quán cà phê nhỏ như trong các thước phim của Pháp.

Quán cà phê đầu tiên tại Paris
Nguồn: http://www.puriocafe.com

Pháp – đất nước của thứ ngôn ngữ lãng mạn nhất thế giới, của những bản tình ca và là nơi có thành phố độc nhất thỏa mãn tâm hồn nghệ sĩ mọi thời đại Paris. Friedrich Nietzsche đã từng nói: “Một nghệ sĩ có thể vô gia cư ở châu Âu, ngoại trừ Paris”. Tôi yêu nước Pháp, tôi yêu Paris dù chưa bao giờ đặt trên đến xứ sở của tình yêu, điều khiến tôi luôn muốn tìm một góc nào đó ở Hà Nội có thể thỏa nỗi mong nhớ xứ Paris.  Và  tôi đã  tìm  thấy  “Le beret” – quán cà phê nhỏ nằm ở góc đường Phan Bội Châu.

Nguồn: Fanpage Le beret cafe

Tôi bắt gặp “Le beret” khi tha thẩn trên chuyến bus từ nhà lên phố. “Le beret” dịch Tiếng Việt chính là “chiếc mũ nồi” – biểu tượng sang trọng, lịch thiệp, phụ kiện thời trang không thể thiếu của các quý cô Paris ở thế kỉ 20. Quán cà phê nhỏ đáng yêu này tuy không xa hoa, cầu kì nhưng lại gợi cho những tâm hồn lãng mạn phiêu du cùng những thanh âm của tình yêu, sự bình yên và tĩnh tại giữa cuộc sống bận rộn thường ngày. Đến “Le beret” vào ngày đông giá, khi nhiệt độ chỉ khoảng 10-11 độ C, cảm giác đầu tiên chính là sự ấm áp từ tông màu nâu trầm của gỗ, ánh đèn vàng ấm cúng và hương vị của một ly mocha ngọt ngào. Nếu nói đánh giá về vị cà phê, thực ra cà phê ở đây không quá nổi bật từ cách pha chế đến tỷ lệ pha trộn và chất lượng cà phê đều chỉ ở mức trung bình, nhưng đó là một không gian đặc biệt –  một không gian Pháp nhẹ nhàng cổ điển. 

Tôi thích ngồi cạnh cửa kính để có thể nhìn ngắm phố phường, cảm nhận sự dịch chuyển của thành phố mà mình đã gắn bó suốt 5 năm. Nhâm nhi chút cà phê và thưởng thức chút ngọt ngào từ những chiếc bánh quy, chìm đắm trong những bản tình ca Pháp, tôi cảm giác như mình có thể biến thành một cô gái Paris, có chút lịch thiệp, lãng mạn và mộng mơ. Charles Dickens – đại văn hào người Anh đã từng thốt lên: “ Tôi không thể nói hết bằng lời cho bạn nghe những ấn tượng đẹp đẽ của mình về Paris. Nó là nơi đặc biệt nhất thế giới.”

Le Beret Cafe – 1A Phan Bội Châu

Đơn giản như một ly Latte…

Đôi khi người ta chẳng cần đến sự phức tạp, con người mà, càng đơn giản càng hạnh phúc…

Tôi trở lại Fika vào một ngày cuối năm cùng anh bạn cùng lớp – một người hiếm hoi có nhiều điểm chung với tôi. Tôi đoán vì vậy mà chúng tôi có thể ngồi nói chuyện hàng giờ mà không hết chuyện.

Fika nằm le lỏi giữa con phố nhỏ Lò Đúc mà nếu bạn không chú ý thì rất dễ bỏ qua không gian ấm cúng và đáng yêu này. Khác với nhiều quán cà phê phong cách châu Âu, Fika được thiết kế tối giản đến mức đơn giản, khiến anh bạn của tôi thoáng đầu có vẻ không “khoái” cho lắm. Nhưng tôi lại thích cái sự đơn giản ấy. Có thể vì đi vào một ngày đông nên trông Fika có chút đìu hiu, quạnh quẽ nhưng đối với tôi,  đó là nơi lý tưởng cho sự chiêm nghiệm.

Cà phê ở đây đối với tôi mà nói không quá đặc biệt, vị cà phê cũng không khác biệt là mấy so với nhiều quán cà phê tôi đã thử nhưng tôi lai thích nó vì có lẽ đúng không gian, đúng tâm trạng và cũng đúng người để cùng thưởng thức. Tôi gọi một ly Latte, chứ không phải Mocha như thường ngày. Bỗng nhiên tôi muốn thử, tôi muốn trải nghiệm vị cà phê của anh. Anh rất thích Latte, thích cái vị đơn giản của cà phê và bọt sữa, khác với tôi, có chút phức tạp hơn khi muốn có them một chút chocolate. Anh từng kể khi còn ở bên Anh, anh thường một mình ngồi trong quán cà phê, tai đeo headphone và nhâm nhi Latte nóng. Tôi hoàn toàn có thể hình dung ra khung cảnh ấy vì ở một nơi nào đó, tôi cũng như vậy, cũng chôn chân ở một góc quán cà phê nhỏ quen thuộc.

Fika có 4 tầng, mỗi tầng lại được thiết kế có chút khác biệt nhưng vẫn giữ được concept tối giản tinh tế với gam màu chủ đạo là trắng và nâu. Tôi thích những không gian yên tĩnh, Fika cũng là không gian như vậy cho các vị khách của mình (nhưng chẳng may tôi lại ngồi canh hai bạn học sinh cấp ba nên có sự yên tĩnh ấy đôi lúc vị phá vỡ). Latte thực ra là không hề nhạt nhòa đơn gian như người ta vẫn thường nói. Đúng là chỉ có café và sữa, nhưng sự đơn giản lại tạo nên sự khác biệt. Tỷ lệ sữa và cà phê cần thích hợp để có thể giữ được trọn vẹn vị của Espresso chứ không lẫn vào vị ngậy béo của kem bọt sữa. “Một chàng trai thích sự đơn giản”. Tôi thầm nghĩ.

Một điểm trừ duy nhất ở đây là nếu bạn có chót đến Fika vào giờ cao điểm thì sẽ rất ồn ào vì không gian Fika là không gian đóng ( ngoại trừ tầng 4 là không gian ngoài trời), nên nếu có thể, hãy đến Fika vào những giờ mà ít người đi cà phê, như vậy mới có thể thấy được trọn vẹn vẻ đẹp và mùi vị “đơn giản” của một ly cà phê Fika.

Fika Coffee – 50 Lò Đúc

Những gì ở quá khứ, hãy để ở quá khứ….

Đừng là con đường mà ai cũng có thể đi qua, hãy là bầu trời mà ai cũng khao khát được chạm tới…

Dừng chân tại quán cà phê Vintage 1976 đầu phố sách Đinh Lễ, tôi chọn cho mình chỗ ngồi quen thuộc như thường lệ, một góc bàn nhỏ nằm ngay cửa đi vào, vừa hít thở chút hơi lạnh của mùa đông, vừa có thể lơ đãng theo dòng người qua lại nơi phố phường vắng vẻ. Tôi lên phố một sáng mùa đông lạnh “cắt da cắt thịt”, trời mưa lâm thâm nên tôi bỗng được hưởng trọn cái sự vắng vẻ, yên tĩnh mà thường ngày sẽ chẳng bao giờ có được nếu đi lại ở con phố này.

  • Chị uống Mocha nóng ạ!
  • Cho chị một mocha nóng nha.

Hà Nội mấy ngày này sầm sì, u ám,chìm đắm trong nhưng cơn mưa dầm rả rích ngày đêm. Vậy mà bất chấp ngoài trời nhiệt độ chỉ còn 12, 130C, tôi bắt bus lên phố thay vì cuộn tròn mình trong chiếc chăn bông dày cộm, ấm áp ở nhà. Vẫn đang trong thời gian thất nghiệp,tôi thường lên phố vào mấy ngày trong tuần để hưởng trọn một Hà Nội trầm ngâm tĩnh mịch. Lang thang phố sách, chọn cho mình một quyển sách hay, không cần cố định thể loại gì rồi ngồi nhâm nhi tách mocha nóng ở Vintage. Mocha ở đây thực ra khôngthực sự thuyết phục tôi vì vị cacao hơi nhiều, vị ngọt lấn át mất vị đắng nhẹ nhàng của cà phê nhưng nó vẫn rất hợp cho tiết trời giá lạnh của đông Hà Nội. Không gian quán được thiết kế kiểu “vintage” cũng thuộc về style “cũ kĩ” của tôi nên tôi sớm trở thành một vị khách quen thuộc mà nhân viên cũng thuộc luôn cả chỗ ngồi và món đồ tôi uống.

Thả hồn vào những giai điệu balad quen thuộc, tôi lại nhớ về lần đầu tiên tôi ngồi Vintage là khi tôi tha thẩn một tìm quán cà phê ngồi làm việc trong lúc chờ “anh”. Tôi đã quen với việc chờ đợi anh ở một quán cà phê nào đó, đợi anh đến và chào anh bằng một nụ cười ấm áp để nói với anh rằng: “Nhìn thấy anh thật hạnh phúc biết bao”. Tôi đã có một câu chuyện tình đẹp nhưng ngắn ngủi, và khi nó đi rồi, tôi lại cố gắng níu giữ nó bằng những thói quen xưa cũ. Tôi từng chờ anh 3,4 tiếng đồng hồ chỉ để nhận lại một tin nhắn: “Anh quên mất, anh không đến được”, cũng từng mong ngóng để rồi chỉ để gặp anh 15 phút. Anh luôn “tranh thủ” gặp tôi vài phút để rồi chạy đi làm một việc nào đó, dù là sau khi chia tay, khi tôi muốn gặp lại anh để cùng anh nhâm nhi tách cà phê ngày đông.

Tôi đã từng mặc cảm và có chút sợ hãi trong chuyện tình cảm khi chưa một lần tôi có một niềm hạnh phúc thực sự trong tình yêu. Nhưng tôi cũng chưa một lần trách cứ bất kì ai đã đi qua cuộc đời mình mà trân trọng họ vì mỗi người đều dạy tôi một bài học nào đó. Tôi thích nhữngngười đàn ông tinh tế và biết chú ý tiểu tiết, nhưng lại quên rằng liệu mình đã đủ tinh tế để giữ những người đàn ông đó bên cạnh. Tôi thích được quan tâm nhưnglại không biết quan tâm người khác đúng cách. Tôi chỉ biết yêu một cách chân thànhmà lại quên mất rằng sự chân thành cũng cần có sự “lạnh lùng”. Có thể rất khó để mở được cánh cửa trái tim tôi nhưng một khi mở được rồi thì lại quá dễ dàng đi lại con đường bên trong cánh cửa đó, không còn bất kì sự “bí ẩn” nào. Tôi bị thu hút bởi những người đàn ông có chút “lãng mạn” nhưng lại quên rằng sự lãngmạn của họ chính là thứ khiến cho bất kì cô gái nào đổ gục.

Thực ra bản chất đàn ông là “thích chinh phục” dù họ là bad man or good man. Điều đó không xấu, chỉ có điều không nhiều cô gái chú ý đến khi đã có được một người đàn ông. Tôi đã từng tự biến mình trở thành hình bóng của người yêu cũ của anh chỉ để níu giữ anh nhưng tôi không thể cố gắng lâu vì biết đó không phải là tôi. Tôi có thể không dịu dàng, nhưng tôi là một cô gái tự tin, tôi có thể nấu ăn, tôi có thể thu vén gia đình, tôi cũng là một người con gái có học thức, vậy tại sao tôi lại phải biến thành một người khác? Thay vì để mình trở thành một bầu trời mà ai cũng khát khao chạm tới, tôi lại biến mình trở thành một lối mòn dễ dàng chinh phục.

Tác giả Haemin trong tác phẩm “Chậm lại giữa thế gian vội vã” đã viết rằng mối quan hệ cũng giống như đống lửa, xa quá thì không thể cảm nhận được hơi ấm mà gần quá thì cũng dễ bị bỏng. Phụ nữ sống bằng bản năng, đàn ông sống bằng lí trí. Phụ nữ yêu bằng trái tim nhưng đàn ông lại yêu cái đầu. Nếu muốn yêu một người đàn ông “phức tạp”, hãy chắc rằng bản thân đủ tinh tế, thông minh và khó đoán. Còn nếu không, hãy chọn lấy một người đàn ông đơn giản, bình thường và phù hợp.

Hạnh phúc không phải là có được điều mình muốn mà là hài long với những điều phù hợp. Tôi giờ đây không còn nhớ những gì của quá khứ, cũng không quan tâm đến tương lai, chỉ đắm mình thưởng thức phút giây hiện tại một mình, giữa không gian, tách cà phê và thời tiết mình thích, như vậy là đủ.

Tranquil-chốn yên tĩnh giữa lòng thành phố

Tôi không phải một chuyên gia cà phê, chỉ là một kẻ vì cà phê mà đi lang thang khắp các ngõ ngách của cái thành phố này….

Tôi đã từng đọc ở đâu đó thông tin có những người cần “noisy background” mới có thể tập trung và tôi nghĩ mình là người như vậy. Tôi “nghiện” làm việc ở cà phê và có thể ngồi hàng giờ ở đó tập trung vào công việc. 

Cũng có một cách giải thích là bởi một chút chất nghệ sĩ mà tôi ghét bị bó buộc bởi bốn bức tường. Là một marketer, ý tưởng là điều quan trọng nhất mà một ý tưởng hay nào có thể đến từ bốn bức tường trắng. Và thế là tôi gắn bó với cà phê, một ngày có thể không ăn nhưng phải uống cà phê, và vì thế tôi cũng dần trở nên khó tính hơn trong việc thưởng thức. Tôi thường tìm các quán cà phê có concept độc đáo, classical hoặc vintage, vắng lặng, tĩnh tại vừa để học, làm việc cũng vừa để tận hưởng chút an yên giữa nhịp sống sôi động của thành phố. Và tôi đã tìm thấy Tranquil…

Đúng như cái tên của nó, Tranquil mang lại cho người ta cảm giác bình yên khi ghé đến. Lúc đầu tôi nghĩ là một không gian hiện đại nhưng không, Tranquil nằm im lìm, e ấp trong một khu tập thể cũ đặc trưng của Hà Nội. Bước vào quán cà phê, người ta như cảm giác bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một không gian nhẹ nhàng, thanh bình, nơi con người chỉ đơn giản là nhâm nhi tách cà phê và tận hưởng vẻ đẹp mộc mạc của thành phố và những tấm kính. 

Tranquil được thiết kế theo kiểu kiến trúc châu Âu nhưng theo trường phái tối giản, không quá cầu kì nhưng đủ tinh tế dù là một chi tiết nhỏ. Sát cửa là một chiếc bàn nhỏ xinh bày trí những khoảnh khắc của khách và cả nhận viên tại Tranquil, những gương mặt đáng yêu cùng nụ cười an yên.

Tôi yêu quầy bar nhỏ gọn của quán cà phê, nó làm tôi như có tấm vé bay đến một không gian cà phê đâu đó tại London nước Anh hay thành phố Milan của thiên đường cà phê Italy. Đến đây tôi cũng cảm nhận rõ một mùa giáng sinh đang về, không khí mùa lễ hội tràn ngập trong không gian nhỏ ấm cùng. 

Tôi gọi một ly Cafe Latte và khá thích vị cà phê. Nó không giống bất kì một vị cà phê ở các nơi tôi từng uống. Tôi không quá am hiểu về cà phê nhưng theo như tôi biết thì mỗi nơi đều có công thức trộn cà phê khác nhau với tỷ lệ khác nhau giữa các loại cà phê như Arabica và Robusta, và tôi thích cái vị cà phê được tạo ra ở Tranquil. Vị cà phê hoà quyện với vị ngậy của sữa nhưng mạnh đủ để có thể tạo nên bản sắc riêng, vẫn giữ được vị đắng nhưng không hề đọng lại vị chua ở cuống họng như nhiều loại tôi đã uống. 

Cafe Latte cho một ngày mưa lạnh Hà Nội

Vì ngày tôi đến trời vừa lạnh lại mưa lâm thâm nên tôi vẫn chưa ghé được nhà kính trên gác 3 của quán nhưng nghe nói đó là không gian rất đặc biệt. Nếu bạn ghé Tranquil vào tối cuối tuần, bạn sẽ được đắm mình vào giai điệu piano nhẹ nhàng, cảm nhận một nhịp điệu chậm rãi mà hiếm khi ta có được trong cuộc sống vội vã này. 

Không gian này cũng rất lãng mạn cho các cặp đôi. Những tối đông lạnh, lặng lẽ ngồi kề sát nhau, tay đan bàn tay để cảm nhận hơi ấm từ sâu trong trái tim của kẻ si tình, thời gian khi đó bỗng dừng lại để lưu giữ những khoảnh khắc hạnh phúc ấy. Đã từng có người nói rằng:

“Thời gian cho cuộc sống thường ngày nhiều hơn rất nhiều so với những dịp đặc biệt. Vậy tại sao ta không tận hưởng những khoảnh khắc nhỏ hạnh phúc của trong từng phút từng giây ta sống, dù là những thời khắc giản dị đời thường nhất?”

Địa chỉ: 18B Nguyễn Biểu – Hà Nội